Thời trang thế giới và lối thoát bằng “hàng nhanh”

Thời trang thế giới và lối thoát bằng “hàng nhanh”

418
0

Ngành công nghiệp sản xuất hàng giả giá trị 600 tỷ USD là mối đe dọa thường trực tới các ngành công nghiệp chính thống gắn liền với sự sáng tạo. Thời trang là một trong số những lĩnh vực bị
ảnh hưởng nhất. Tại sao vậy?
Giá cả đắt đỏ, số lượng sản phẩm hữu hạn, độ phủ địa lý còn hạn chế là những lý do chính khiến mọi người quay lưng với các thiết kế chính hãng. Khoảng 1/5 người mua tiết lộ rằng giá niêm yết của các thiết kế là lý do chính khiến họ tìm đến các phương án thay thế. Chính nhu cầu của thị trường là động lực cho ngành công nghiệp trái phép này phát triển.
Những người làm việc trong ngành thời trang cho rằng luật pháp cần đặt ra cả hình phạt đối với hành động cố ý mua hàng fake. Luật pháp Châu Âu chống lại các hành vi này, nhưng Mỹ thì không.
Không phải hàng nhái nào cũng là phạm pháp, có những sản phẩm là sự copy hiển nhiên một thiết kế trước đó nhưng lại được pháp luật chấp nhận, thậm chí. Loại thứ nhất là mặt hàng đạo nhái hiển nhiên của các thương hiệu, như gắn logo chính hãng hay sử dụng trái phép các chi tiết đã được đăng ký bản quyền trên đó. Loại này tồn tại ngoài vòng pháp luật. Loại thứ hai là một loại hàng nhái “cao cấp”, hay được biết đến dưới cái tên “thời trang nhanh” hay “thời trang ăn liền”: Fast fashion.
Hiểu đơn giản, fast fashion là việc sản xuất hàng loạt các dòng quần áo và phụ kiện bình dân theo các xu hướng thời trang mới nhất trên sàn catwalk nhưng có mức giá bán tầm trung hoặc        thấp. Các thương hiệu thời trang bán lẻ khổng lồ như Zara, H&M hay Forever 21, v.v. là các đại diện tiêu biểu của fast fashion và thường là cái gai trong mắt những nhãn hàng cao cấp như Coco
Channel, Balmain, Hermes, v.v.
Tại sao lại vậy? Vì Zara hay Forever 21 có thể bê gần như hoàn toàn một thiết kế túi Givenchy hay giày Balmain vào bộ sưu tập của mình mà không vi phạm pháp luật. Khác với các ngành sáng tạo khác, thiết kế thời trang khó được xem là đối tượng được bảo vệ bởi luật Sở hữu trí tuệ.
Tại Mỹ, và một số dự thảo luật về bảo hộ các thiết kế mang tính độc đáo (Innovative Design Protetion Act – IDPA) đã được đưa lên Quốc hội song vẫn chưa được thông qua. Các Đại biểu không thấy rằng sự tinh xảo và đột phá trong các trang phục là một loại hình nghệ thuật để được bảo vệ mà chỉ mang tính năng như nhu yếu phẩm bình thường.

Giới thiết kế thời trang chân chính do vậy rất bất bình, và tất nhiên sự đấu tranh cho việc ra đời của IDPA sẽ tiếp diễn và còn gặp nhiều gian nan.
Thực tế, có một số nội dung cấu thành thiết kế có thể được đăng ký bản quyền như: logo, ký hiệu biểu tượng, họa tiết độc đáo đặc trưng cho thương hiệu, phối hợp nguyên liệu sáng tạo, phối hợp màu độc đáo, màu được pha đặc biệt hoặc sử dụng ở chi tiết đặc biệt. Các họa tiết đặc thù trên túi Louis Vuitton hay kẻ sọc đặc trưng của Burberry có thể được bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ. Tuy
vậy kiểu dáng thì không thể được đăng ký sở hữu. Việc bảo hộ cũng mang tính chất tương đối khi căn cứ để xem xét sự đặc thù cũng vậy, và đôi khi chỉ được xác định khi các bên đã kiện nhau ra tòa.
Xu hướng thời trang thay đổi liên tục khiến mọi người thường không muốn chi quá nhiều cho một món đồ mặc trong một mùa. Fast fashion mang đến cho họ giải pháp, với những bộ trang phục hợp thời ở mức giá “đẹp”. Giá thấp nhờ chi phí sản xuất thấp, nhờ đặt nhà máy sản xuất tại các nước đang phát triển với nhân công đông và giá rẻ. Tốc độ từ thiết kế đến và phân phối được đẩy nhanh gấp nhiều lần so với thời trang thiết kế truyền thống (4-6 tuần so với 10-12 tuần). Fast fashion lại càng “được lòng” dân tình hơn với mức độ sẵn có (availability) của sản phẩm hoàn hảo, với hệ thống cửa hàng online và offline phủ sóng toàn cầu.
Fast fashion sẽ còn thống trị thị trường thời trang cho giới bình dân một thời gian dài (hoặc có thể rất dài) nữa, dẫu cho các nhà làm luật hay những người ủng hộ thời trang thiết kế cao cấp có
khó chịu và phản đối đến đâu.

0 BÌNH LUẬN